[Oneshot] Không phải Park YooChun

Hôm nay Soot mới mò lại tumblr của mình, nhìn hình 2U thấy vừa nhớ vừa thương, cảm thấy mình chỉ làm fan thôi mà còn nhớ mãi không nguôi, nếu là yêu nhau thật thì quên kiểu gì, thế là gõ cạch cạch cực nhanh ra cái oneshot =D

Riết rồi cũng chẳng phân biệt mình đang viết sad fic hay fic thường nữa, bởi cứ 2U là thấy sad rồi =))

.:Không phải Park YooChun:.

~by Soot~

Jung YunHo thường hay giả vờ rằng mình không nhớ gì về mối tình đầu.

Không nhớ một người tên là Park YooChun. Không nhớ họ từng ở trong căn phòng bật điều hoà thật lạnh, chui rúc trong chăn, nói những điều vừa xấu hổ vừa lãng mạn, xấu hổ đến mức đèn cũng không dám bật.

Continue reading

Advertisements

[Oneshot] Ba quốc gia, bảy thành phố, 118 ngày

Hôm trước xem xong Knowing Brother, cảm giác như 10 đời rồi mới tìm lại được YunHo trong lòng mình, một YunHo hoàn mĩ như trong fic, thế là hứng viết fic lại bốc phừng phực, tìm 1 cái fic dang dở ra quyết tâm gõ cho hoàn.

Fic này bắt đầu viết từ trước khi ngôn ngữ quick trans xuất hiện, nên đây chắc là fic thuần việt nhất trong nhà mình rồi =))

Chả biết còn ai đọc không, nhưng nếu đọc xong mà thích thì hi vọng mọi người bấm 1 nút like, vậy là Soot đủ ấm lòng rồi. Cảm ơn nhà mình rất nhiều ^^

Continue reading

[Longfic] Con Đường La Mã – Chương 4

Author: Mặc Nguyên | Editor: Băng . Kiryu
Chương 4: Không muốn bị anh ghét

 

YuChun trong hình vẫn là dáng vẻ khi 18 tuổi, da thịt trắng nõn, đôi mắt linh hoạt, môi mỏ tươi. Lúc em ấy để tóc dài, những người già kém mắt một tí sẽ liền nhầm em là con gái, mới đầu, YuChun rất không vui. Sau đó lâu dần lại thành quen, ngược lại còn thoải mái. Em ấy nói hồi thời xưa phàm để được gọi là mỹ nam tử thì tám chín phần đều có dáng vẻ giống nữ nhi.

YuChun của tôi, đơn thuần tốt đẹp như vậy. Continue reading

[Longfic] Con Đường La Mã – Chương 3

Author: Mặc Nguyên | Editor: Băng . Kiryu
Chương 3: Thượng Đế, xin người ban phúc cho em ấy

 

Không lâu sau khai giảng, tôi xin nghỉ một tuần đi đến Zurich, Thụy Sĩ để xem buổi biểu diễn của mẹ.

Sự giáo dục mà tôi nhận được từ nhỏ đến lớn nói cho tôi biết, có thể nói trên thế giới này vốn đã không có gì là bình đẳng, ngay từ lúc mới sinh ra mỗi người đã được quyết định mình sẽ sống như thế nào. Chúng ta sống trong tầng lớp nào, thì sẽ chỉ cùng với người trong tầng lớp đó mà nói chuyện, kết bạn, yêu đương, sống chết. Continue reading